facebook
Vietnamese English 
Vietnamese English 

Tổng hợp 4 bài viết đạt giải: ” Tết xa nhà – Gửi yêu thương về gần”

Vậy là cuộc thi “Tết xa nhà – Gửi yêu thương về gần” đã kết thúc.
CMMB thấu hiểu học tập và làm việc xa nhà là hành trình giúp ta trưởng thành hơn với nhiều trải nghiệm, nhiều niềm vui nhưng cũng là hành trình cô đơn, đầy những khó khăn, ưu tư, tâm sự.

Đặc biệt khi tết đến xuân về nỗi niềm, tâm sự trong một năm qua không biết chia sẻ cùng ai. Dù có sự kết nối của công nghệ, chúng ta được nhìn nhau cùng nhau trò chuyện nhưng có những tâm sự, nỗi niềm chẳng thể trực tiếp nói ra. 

Vì vậy, CMMB tổ chức cuộc thi “Tết xa nhà – Gửi yêu thường về gần”  là nơi giúp các bạn chia sẻ, tâm sự, gửi những tâm tình khó nói đến gia đình, người thân đồng thời có thể mang về những món quà lì xì dịp đầu năm

Xem thêm: Cuộc thi “Tết xa nhà – Gửi yêu thương về gần”

Trong suốt thời gian diễn ra chương trình “Tết xa nhà – Gửi yêu thương về gần”, CMMB đã nhận được rất nhiều ủng hộ, phản hồi tích cực từ tất cả các bạn, không riêng gì các bạn đang sinh sống và học tập tại Đức.
Nhiều bạn nhắn tin cho BTC thấy chương trình ý nghĩa quá mà sao lại chỉ dành cho các bạn đang sống tại Đức, có những bạn chỉ nhắn nhủ đôi ba câu tâm sự cùng CMMB để vơi đi nỗi buồn xa nhà chứ không cần publish tranh giải
CMMB mong rằng thời gian khác sẽ tổ chức mở rộng những chương trình ý nghĩa, cảm xúc đến tất cả các bạn chứ không chỉ gói gọn dành cho các bạn đang sinh sống tại Đức nữa. Hy vọng lúc đó, các bạn cũng sẽ ủng hộ CMMB, chia sẻ, đồng hành cùng chương trình.
Nhận được ủng hộ, tin tưởng gửi gắm yêu thương từ các bạn du học sinh đang sống và học tập tại Đức, CMMB đã quyết định tăng tổng giá trị giải thưởng chương trình với mong muốn các bạn dành món quà lì xì đầu xuân thật lớn cho người thân
Sau đây là những bài viết đạt giải của cuộc thi “Tết xa nhà – Gửi yêu thương về gần” mời các bạn cùng đón đọc.

Giải nhất

Giải nhất trị giá: 2.000.000 đồng thuộc về bạn Trần Nhật Vũ Kha – Du học sinh ngành kinh doanh quốc tế tại Đức
tet-xa-nha-cmmb
2 giờ sáng, gấp máy tính cất gọn vào một góc bàn, nhìn đồng hồ, tôi thở dài. Vậy là hết 1 ngày…
Tính đến nay, tôi đã trải qua 3 cái Tết xa nhà, xa ngoại tôi. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in không khí nhộn nhịp sắm Tết ở quê, nhớ cảm giác được tận hưởng mùi bánh Chưng mới vớt, thèm được bên gia đình ăn bữa cơm tất niên, thèm sự yêu thương, thèm hơi ấm của Tết đoàn viên.
Cuộc sống của du học sinh là chuỗi ngày đếm ngược, sáng đi học, chiều lo đi làm đúng giờ, đêm về tranh thủ hoàn thành nốt những báo cáo còn dang dở. Nhất là những ngày sát Tết, cảm giác nhớ nhà càng trỗi dậy, nước mắt như trực trào nhưng chỉ biết ngăn lại để gia đình thêm phần yên tâm. Thời gian trôi nhanh không kịp níu, cuộc sống tự túc của những du học sinh cũng vì thế mà cuốn theo dòng chảy xô bồ.
Đối với người Việt xa quê, những ngày cuối năm là khoảng thời gian dễ chạnh lòng. Nhìn dòng người hối hả, nhìn những gia đình quây quần bên trong hàng quán trên phố, tôi rất nhớ nhà, rất nhớ bố mẹ, nhớ bà ngoại tôi.
Và ở nơi đất khách không có Tết Việt, tôi sẽ làm thêm xuyên Tết để kiếm tiền đóng học, đóng trọ. Ở Đức, tôi tạm ngăn lại nỗi nhớ nhà, nỗ lực xây dựng giấc mơ của chính mình, như vậy làm tôi bớt tủi thân hơn nhiều lắm.
Du học sinh – những người đang đổi từng giây phút cô đơn, lạc lõng nơi đất khách để lấy kiến thức và sự trưởng thành. Tết đến trong họ thật chậm rãi đến buồn nao lòng.
Tết năm nay, tôi sẽ dành một ngày để cùng bạn thân nấu bữa cơm Việt Nam, có bánh chưng xanh, có mâm ngũ quả, có những món ăn thân thuộc nhất. Chúng tôi sẽ kể cho nhau nghe những kỉ niệm ngày Tết thuở bé, nhắc lại câu chuyện của năm cũ và chia sẻ dự định trong năm mới. Chúng tôi sẽ tự an ủi vỗ về nhau, chúc nhau năm mới lại học tập tốt và sống vui vẻ hơn, cùng nhau vượt qua khoảng thời gian này nhé.

Giải nhì

Giải nhì trị giá: 1.000.000 đồng thuộc về bạn Nguyễn Duy Khánh – Du học sinh ngành điều dưỡng tại Đức
tet-xa-nha-cmmb
Nếu bạn nào muốn đọc những chia sẻ của một người cô đơn tại Đức, thì có lẽ bài viết này sẽ dành cho các bạn và không thể bỏ qua đâu nhé 😄
Năm cũ sắp bay, năm mới sắp hạ cánh, nay mạnh dạn kể lể chút về cuộc sống trong một năm qua, từ khi đến Đức nhé. Đi chơi, thăm thú, có những bức ảnh sống ảo, ăn uống, gặp bạn bè rồi tổ chức Party,… đó là những thứ các bạn nghĩ khi qua Đức sẽ làm đúng không? Đó chính là cuộc sống đúng không? Có thể là đúng, nhưng đó chỉ là một mặt của cuộc sống tại Đức này thôi.
Andere Seite ist nicht so kaka. 😁
Thức dậy, ăn sáng, đi làm, về nhà, đi ngủ, thức dậy, đi học, về nhà, đi ngủ, lặp đi lặp một cách tuần hoàn như một chương trình đã được viết sẵn, đó có lẽ là cuộc sống thường xuyên ở Đức hơn đó.
Cuộc sống của mình từ khi qua Đức thì cũng như trên thôi, họa chăng mình cũng thi thoảng tổ chức ăn lẩu nướng tại gia cùng bạn bè, đánh bay Stress sau những bài kiểm tra căng thẳng. Có kỳ nghỉ thì cũng đi thăm người thân, không thì lần nào mà tài khoản âm thì ối giời ơi, ở nhà đắp chăn cho khỏe các bạn ạ. Nói thế, chứ năm qua đi thăm được 2 lần à, còn lại ở nhà thôi. Đấy, nó nhàm chán vậy đó 😂
Công việc thì từ lúc qua, trộm vía cũng hơi suôn sẻ, gặp đồng nghiệp và sếp cũng dễ tính. Họ cũng hỗ trợ này nọ, trường học thì cũng ổn, nhưng học hơi gắt gao. Vất vả, lê lết mãi mới qua được năm nhất, lại còn thi lại một môn đó các bạn tôi ơi.
Sau đó thì mình cũng đã trải qua các kỳ thực tập tại các cơ sở khác nhau rồi. Mỗi chỗ đem lại một cảm xúc lẫn lộn, positiv và negativ đều có và tin mình đi, các bạn sẽ không biết nên chọn cái nào sau khi ra trường đâu
Người ta bảo rồi, mỗi thứ đều có sự hấp dẫn riêng, không ai hay cái gì là hoàn hảo cả, nên là không dễ chọn lựa nếu bạn là người cầu toàn. Nói xong câu này, chắc có bạn sẽ phản bác cho xem, nhưng mình cũng chỉ biết ừ thì là người ta bảo, chứ người ta ở đây là ai thì mình không biết nhé 😆.
Thôi thì cứ tặc lưỡi, nghĩ nhiều làm gì, cố ra được trường đã rồi tính tiếp. Chứ cứ nghĩ xem nên làm gì với đống hỗn độn trong tương lai, thì giống kiểu bạn đứng cầm ô che mà trời thì chưa mưa ấy. Người ta bảo là đồ dở hơi đó .
Đi làm Ambulante Dienst
Công danh sự nghiệp xong rồi, để đó thôi. Giờ kể lể đến cái khác chứ không thừa hơn 1000 từ mất.
Từ lúc qua, mới một năm mà thấy sức khỏe cũng xuống dần đều theo độ tuổi rồi. 26 tuổi đến nơi rồi chứ ít gì nữa, đúng hem, già rồi lại làm công việc Điều dưỡng nữa. Lưng và chân của mình sau 8h làm việc + 30p đi bộ thì cứ gọi là ê chữ phê kéo dài luôn.
Về đến nhà, được đặt lưng lên cái giường thân thương cùng đống chăn chiếu chưa gấp 😆, nó lại như liều thuốc ngủ ấy các bạn. Aber các bạn nên tập chút thể dục, chứ không sức khỏe giảm sút đó.
Nghề nào cũng thế, đều có vất vả các bạn ạ. Hãy yêu bản thân, yêu sức khỏe của mình nhé.
Thôi kể lể đến đây vậy, không lại lạc đề của Trung tâm mất rồi. Mục đích mình viết bài này, thực chất cũng muốn tâm sự một chút và muốn gửi một chút nhắn nhủ yêu thương tới mọi người. Chứ giải thưởng với mình quan trọng lắm á á á 😆
Khi đến được Đức, chúng ta đã là những người cực kỳ cố gắng, cực kỳ may mắn đó. Vì thế, hãy nỗ lực hết mình, làm những thứ mình thích và thật chăm chỉ nhé.
Mình biết không có gì là dễ dàng cả, khi bạn ngã, tiếp tục đứng dậy hay nằm lê lết trên đất đó đều là lựa chọn của các bạn. Tuy nhiên, dù có khó khăn hay bất lực đến thế nào, thì hãy cứ đứng dậy tiếp tục chinh phục con đường mình đã chọn, tin mình lần nữa nhé, nó sẽ không làm cho các bạn thất vọng đâu.
Với những bạn học viên ở CMMB vẫn còn đang chinh phục B1, các bạn đừng nản chí. Ai rồi cũng sẽ qua Đức thôi 😄, thiếu kỹ năng hay chưa có kỹ năng nào, xin các bạn đừng từ bỏ. Hãy quyết tâm hết mình, đừng nghĩ từ bỏ và đi theo con đường khác. Không có con đường nào là hoàn hảo cả, cũng như Đức không phải là hoàn toàn màu hồng. Nhưng nó sẽ là một tương lai khác của các bạn.
Mình biết, con đường du học nghề mặc dù không được trải thảm đỏ, không rắc hoa hồng, không hề bằng phẳng nhưng nó chính là con đường sẽ giúp ích cho các bạn rất nhiều trong tương lai. Hãy ngẫm nghĩ coi, học nghề tuy vất vả, chúng ta phải vừa học vừa làm, nhưng các bạn có tiếng Đức, các bạn biết đọc, biết viết, biết nói và biết nghe tiếng Đức. Có lẽ mình nói điều này sẽ thừa, nhưng chỉ có tiếng Đức các bạn mới có thể dễ dàng làm nhiều thứ ở Đức được. Sống tại đất nước của họ mà không biết tiếng của họ, thì ai chấp nhận chúng ta phải không ạ. Vì thế, ngay từ giờ khi còn ở Việt Nam hãy thật chăm chỉ cày tiếng Đức nhé, hãy qua Đức đúng với trình độ B1 thì các bạn sẽ có một cái nhìn rất khác đó.
Cuối cùng, mình xin chúc mọi người một năm mới thật vui vẻ, hạnh phúc bên cạnh người thân. Hãy tận hưởng nốt chút hương vị quê hương đi, vì các bạn sẽ không biết bao giờ có thể quay trở lại để được ăn bánh chưng, miếng hành, hay bát miến lòng mề đâu. Hãy ăn sập Hà Nội và Sài Gòn, hãy thực hiện nốt những điều còn đang dang dở ở Việt Nam, để rồi qua đây bắt đầu một cuộc sống mới với một tâm hồn đẹp nhé.
💗Em xin chúc cô Ánh, anh Dương và các thầy cô, anh chị tại Trung tâm CMMB Việt Nam luôn mạnh khỏe, vui vẻ, và công ty luôn phát triển rực rỡ.
💗Mình xin chúc các bạn học viên của TT tại Đức, luôn vui tươi, tiếp tục sự nghiệp của chúng ta nhé, hẹn một mai chúng ta có thể tổ chức được một Party lớn nhất của CMMB in Deutschland.
Kết thúc bài viết, dù biết nó đã dài hơn so với luật của bài dự thi, nhưng mình muốn viết nốt đôi điều.
Mình muốn từ bài viết này, có thể nói ra những lời cảm ơn chân thành đến Bố Mẹ, người đã tạo điều kiện hết mức để mình có thể đến được Đức. 🥰
Cảm ơn người thân của mình bên Đức, đã động viên, giúp đỡ mình rất nhiều trong thời gian trước đây, bây giờ và cả sau này nữa.🥰
Một lời cảm ơn chân thành cuối cùng tới anh em bạn bè đã giúp đỡ và cho mình những lời khuyên tích cực nhất. 🥰
Xin hết !!!!!!!!

Giải nhì 2

Giải nhì trị giá: 1.000.000 đồng thuộc về bạn nữ giấu tên hiện đang làm Điều dưỡng viên tại Đức

tet-xa-nha-cmmb

🎉Tết với tôi luôn là một dịp đặc biệt, Tết luôn là ngoại lệ. Và tôi vẫn luôn đối xử đặc biệt với Tết. Bây giờ tuy bản thân đối với Tết không còn quá “mặn mồng” nhưng Tết với tôi vẫn luôn là một nhân vật không thể không xuất hiện. Bởi Tết là thời điểm để tôi nhìn nhận lại những sai lầm, dại dột đã mắc phải trong quá khứ. Để sau Tết tôi có thể khép lại những thứ đó và hồi sinh lại cuộc đời mình.
Bình thường vào thời điểm này sẽ được hoà vào cái không khí Tết tấp nập, đông đúc và đầy rộn ràng. Nhìn thấy đào, quất hay mai là tự nhiên như biến thành một đứa trẻ vô cùng phấn khích được thưởng cho chiếc kẹo đầy ngọt ngào. Tuy nhiên năm nay thì không được ngắm nhìn những dấu hiệu của Tết đến xuân về ấy. Trong lòng cũng thấy man mác buồn.
Hồi ở nhà, tôi tha hồ được bận rộn với lá dong. Vì là nhà nhận làm bánh chưng, thành thử ra chân tay cũng được việc phết. Mỗi lần như thế là mặt sẽ tự khắc bị sưng lên chút vì không có được đi chơi nhiều. Thường thì buổi sáng sẽ phụ bà gói bánh chưng còn chiều thì ra chợ để phụ mẹ bán hàng. Nhiều lúc bận rộn lại ước giá mà nhà mình không bán hàng để những ngày như này thì tha hồ mà đi chơi. Giờ đây thì lại ao ước được trở về những ngày tháng ấy, những niềm vui dù nhỏ xiu xíu nhưng lại đầy ắp những ấm áp hân hoan. Chưa bao giờ cảm nhận về dòng chảy thời gian lại được bản thân nếm trải một cách chân thực đến vậy. Suy cho cùng chắc là do bản thân chưa từng sống xa gia đình, chưa từng quá thiếu thốn tình cảm gia đình đến vậy. Thế mới biết ngày trước bản thân đã luôn hạnh phúc và được cái thứ tình cảm thiêng liêng mang tên “gia đình” bao bọc đến nhường nào.
Ngày Tết, ngày của những dịp sum vầy, nay chỉ mang danh nghĩa như những ngày bình thường không hề đặc biệt, không hề ấm cúng và cũng không hề tràn ngập tiếng cười hay tha hồ được ăn uống nữa rồi. Thay vào đó tôi dần hiểu ra, đối với người lớn, việc phải thức dậy sớm, đi làm, cố gắng để xây dựng một nghề nghiệp ổn định, một tương lai tốt đẹp chính là Tết.
Hẳn là tôi đã có một chút dấu vết của sự trưởng thành rồi. Nhưng đúng là khi ra ngoài có những trải nghiệm không mấy tốt đẹp như thế, bản thân mới lại biết trân quý những khoảnh khắc hạnh phúc, những dịp đặc biệt bên người thân mà trước kia nghĩ là nó nhỏ nhoi, vụn vặt, thậm chí coi là điều hiển nhiên. Tôi muốn được về nhà biết bao. Về nhà gói bánh Chưng với bà với bố, được ngồi cùng nhau ăn cơm với gia đình, được xới cơm cho bố mẹ và các em, được chí choé, tranh giành với các em, cùng nhau chờ đợi khoảnh khắc giao thừa, vật vã với đống bát đũa của những mâm cỗ linh đình, rồi có thể lì xì cho ông bà, bố mẹ bằng những đồng tiền đầu tiên mình tự kiếm ra được, tuy không nhiều nhưng cũng là mồ hôi nước mắt của bản thân suốt một năm phấn đấu. Những điều ấy tưởng như đơn giản vậy mà giờ đây đối với tôi lại trở nên quá xa xỉ.
Viết được những dòng tâm sự trên, tôi thực sự đang rất là ăn mày quá khứ. Nhiều lúc cũng thật nực cười khi mà con người ta chỉ khi nếm trải đau thương, vất vả mới nghĩ về gia đình, còn những lúc vui vẻ, chơi bời, ít có ai lại nhớ đến những người thân thương. Bởi họ có thể đang ngồi chờ mòn mỏi ở nhà để mình về ăn cơm.
💗 Tình yêu thương từ gia đình thì luôn bao la, còn việc có trân quý tình yêu thương ấy không thì lại phụ thuộc nhiều vào nhận thức của mỗi người. Tôi tự thấy mình may mắn vì đã có cơ hội nhận thức ra được điều ấy sớm. Để sau này tôi sẽ không còn phải hối hận nhiều khi trách mình nhận ra quá trễ.
Trong những cuộc điện thoại nói chuyện với gia đình, bản thân không cho phép nói ra những khó khăn, những vất vả mà chỉ được phép thể hiện rằng mình sống rất tốt, rất ổn. Bởi khi đã trân quý rồi thì không thể để gia đình lo lắng mà chỉ được biến gia đình, biến tình yêu thương vô bờ bến ấy trở thành động lực, thành sức mạnh, tiếp thêm năng lượng để vượt qua những thử thách cam go phải đối mặt.
Ở nơi đất khách quê người như vậy, con người ta cũng dễ mở lòng hơn. Có thể đấy là lí do mà người ta thường sẽ dễ tin người hơn. Nhưng chắc chắn đấy là một lí do bào chữa vô cùng sai lầm. Phải tỉnh táo và lí trí, để có đủ tư cách nhận và đáp lại những tình cảm mà gia đình dành cho chúng ta.
Tôi khát khao thèm được nghe mẹ mắng, thèm được bố nấu cá kho cho ăn. Thèm được nô đùa, cười những tràng cười ròn rã với bọn trẻ con trong nhà ngoài ngõ. Con yêu bố, yêu mẹ, yêu các em, yêu gia đình mình…
Một năm nữa lại trôi qua rồi, chúng ta chắc hẳn đã vấp phải nhiều rắc rối, buồn có, vui có, tủi thân có, tổn thương có. Dẫu cho cái Tết của người lớn không còn mang màu sắc rực rỡ như khi chúng ta còn là những đứa trẻ nữa. Mà thay vào đó nó giúp ta thấy rõ được những áp lực của người trưởng thành. Tuy nhiên nó giúp ta đúc kết một vài kinh nghiệm, bài học như :sống một mình không sao, đơn độc nơi xứ người cũng không sao, chỉ có không cố gắng, trì trệ để bản thân thụt lùi, bỏ mặc bản thân thì mới là tội đáng trách. Bởi điều đó như một ngọn lửa thiêu dụi mọi hi vọng mọi sự lo lắng, quan tâm mà gia đình dành cho chúng ta
🍀Năm mới chúc cho những người đọc bài viết này nhất định hoàn thành được mục tiêu của mình, nhiều sức khoẻ, may mắn, luôn vui vẻ, tràn đầy năng lượng để luôn tiến về phía trước .
Xem thêm bài viết tại fanpgae: Bài viết cảm xúc của bạn nữ giấu tên

Giải ba

Giải ba trị giá 1.000.000 đồng do BTC bình chọn thuộc về bài viết của một bạn nữ giấu tên đang làm điều dưỡng viên tại Đức

Đối với giải bình chọn này, BTC đã phải cân nhắc suy nghĩ rất nhiều mới lựa chọn được vì tất cả những bài viết các bạn chia sẻ đều rất cảm xúc. Tuy nhiên bài viết của bạn nữ điều dưỡng viên có một góc nhìn rất khác về lễ năm mới tại Đức – của những người mà bạn chăm sóc so với Tết của Việt Nam, những điều bạn chia sẻ đồng cảm với cảm xúc của BTC CMMB những người sinh sống tại Đức đã thực tế trải qua.tet-xa-nha-cmmb

Tết – chẳng còn là một dịp lễ đặc biệt nữa
Đúng vậy giờ đây khi đã đạt được ước mơ sang Đức học và làm việc rồi, một ước mơ mà tôi đã ấp ủ từ lâu, được sống ở một môi trường làm việc tốt, kĩ thuật tiên tiến, thiết bị tiện nghi … Thì tết –lại chẳng còn là một dịp đặc biệt nữa.
Một dịp mà tôi vẫn phải lao vào viết báo cáo , bài tập thì vẫn phải làm , công việc thì vẫn còn dang dở, hàng ngày vẫn đi làm như ngày thường . Và cũng không có lấy một ngày nghỉ nào vì điều kiện công việc không cho phép. Và nó cũng chẳng phải dịp lễ nữa vì cũng không có buổi tụ họp nào với bạn bè ở bên này cả, tất cả chỉ xoay quanh công việc và học hành…
Tết – chẳng còn là dịp đặc biệt nữa khi mình tận mắt chứng kiến người Đức (một số người già ở Đức, những người mà mình chăm sóc) đón giao thừa hay Giáng sinh tại chính quê hương của họ, một từ thôi – Cô Độc. Bên họ không phải là con cái, cháu chắt hay một gia đình đầm ấm, sum vầy mà chỉ là những tấm thiệp gửi lời chúc mừng hay một món quà nhỏ, với cây thông và với ngôi nhà được trang trí đẹp mà không một bóng người… Có phải người Đức họ có trái tim lạnh lẽo như thời tiết của họ không???
Thương những cụ già ở Đức bao nhiêu mình lại thương ông bà cha mẹ mình bấy nhiêu. Có phải ông bà mình cũng đang ngồi nhà chờ mình về ăn tết? Có phải bố mẹ cũng đang đợi mình về cùng ăn bữa cơm tất niên? Có phải bố mẹ đã chuẩn bị sẵn phong bao lì xì ngày Tết cho mấy chị em? Có phải….
💗“Bố mẹ à, con ở bên này khỏe lắm, bố mẹ không cần lo cho con đâu, con sẽ biết chăm sóc bản thân nhiều hơn, yêu thương bản thân nhiều hơn. Con biết con ở một mình nơi xa thế này bố mẹ lo lắng cho con nhiều lắm , nhưng bố mẹ yên tâm nha. Con đã trưởng thành rồi, con đã có thể tự kiếm tiền nuôi bản thân rồi, con sẽ học tập thật giỏi, sẽ trải nghiệm thật nhiều, đi nhiều nơi khám phá nhiều điều, để rồi con sẽ trở về vòng tay của bố mẹ, vẫn là một cô bé ngoan nhưng đã trưởng thành và tự lập”
Tết nay là Tết đầu tiên con xa nhà, nhưng con sẽ sớm về thôi bố mẹ đợi con nhá. Con chỉ mong bố mẹ có thật nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui , luôn nở nụ cười trên môi là nó đã sưởi ấm một phần trái tim của con rồi, thắp lên sự ấm áp trong con những ngày tết nơi xứ người này. Vậy nên bố mẹ hãy giữ thật nhiều sức khỏe, niềm vui bố mẹ nhé. Con yêu bố mẹ nhiều lắm 💗
Tết – là dịp gửi gắm, trao tình yêu thương đến mọi người.
Xem thêm bài viết tại fanpage: Bài viết cảm xúc của bạn nữ giấu tên
CMMB mong rằng với những bài viết cảm xúc, đồng cảm với nhiều tâm trạng của các bạn du học  xa nhà sẽ giúp các bạn cảm thấy được chia sẻ, thấu hiểu, mạnh mẽ vững tin bước tiếp trên hành trình đang đi.
Năm mới đến, CMMB chúc các bạn du học xa nhà luôn mạnh khỏe, trưởng thành hơn, thành công hơn gặp nhiều may mắn thành công trong hành trình sắp tới nhé
CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM DẦN 2022
Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on email
Email

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error: Content is protected !!

Gửi ý kiến đóng góp của bạn tại đây để CMMB ngày càng hoàn thiện, phát triển hơn
CMMB luôn sẵn sàng lắng nghe và tiếp thu.

CMMB luôn đón nhận các ý kiến đóng góp của học viên và phụ huynh để CMMB nâng cao trải nghiệm.

Gửi nội dung chương trình tài trợ đến: cmmbvietnam.edu@gmail.com
CMMB sẽ phản hồi lại nếu chương trình của bạn phù hợp.

Để lại thông tin nhận tư vấn MIỄN PHÍ từ đội ngũ nhân viên tư vấn chuyên nghiệp của CMMB.
Tất cả thông tin về khoá học, lịch học, lớp học thử trải nghiệm MIỄN PHÍ.

CỐ VẤN CMMB VIỆT NAM

Tiến sĩ. Bác sĩ. NGUYỄN THỊ NGUYỆT ÁNH

Tiến sĩ y khoa, chuyên ngành dịch tễ học, ĐH y khoa Kanazawa, Nhật Bản

Nguyên Công chức Vụ tổ chức cán bộ, Bộ Y Tế, Việt Nam

Nguyên nghiên cứu viên – bác sĩ tâm lý và tâm thần trẻ em và trẻ vị thành niên, Bệnh viện đại học Ulm, CHLB Đức

Tương lai của thế giới nằm trong lớp học của ngày hôm nay!